test

Biên tập viên đề cử

Khương Tri Tri gặp sự cố khi thực hiện nhiệm vụ và xuyên không về những năm 70, vừa xuất hiện cô đã bị nữ phụ tính kế, gả về vùng Tây Bắc xa xôi. Nữ phụ cứ ngỡ cô sẽ sớm trở thành góa phụ để bị người đời chèn ép, nhưng cuối cùng lại thấy cuộc sống của Giang Tri Tri ngày càng khấm khá, thậm chí chồng cô còn đạt nhiều thành tựu.
Khắp đội đều biết đội trưởng Chu có một cô vợ “xấu xí” và hay gây “rắc rối,” tính cách còn cay nghiệt, nhưng gần đây anh lại quan tâm đặc biệt đến một cô gái xinh đẹp, yêu kiều lại thông minh lanh lợi. Mọi người lo lắng liệu anh có sa ngã không, cho đến khi tận mắt thấy đội trưởng ôm cô gái xinh đẹp ấy và thì thầm: “Vợ ơi, bao giờ mình về nhà đây?”
Cả đội mới ngỡ ngàng nhận ra người lo lắng bao lâu chỉ có mỗi họ!

 
617 chương
Ngôn Tình

Sở Hi Thanh xuyên qua triều Đại Ninh, hắn cải tử hoàn sinh trong lăng mộ Bá Võ Vương.

Sau khi chạy ra phần mộ, hắn không chỉ phải đối mặt với triều đình và các thế lực khắp nơi truy sát mà còn phải trợ giúp thê tử hắn - Bá Võ Vương Tần Mộc Ca từng bước lấy lại những thứ thuộc về nàng.

May mắn chính là hắn thức tỉnh một hệ thống kì lạ, càng nổi danh càng vô địch, càng “nổi tiếng hộ” càng mạnh!

2689 chương
Tiên Hiệp

Bạn trai đã đuổi tôi ra khỏi biệt thự khi tôi đang mang thai.

Đêm đó, trời mưa như trút.
Anh ta dúi vào tay tôi một tờ đơn thuốc, lạnh nhạt ra lệnh:

“Đi mua thuốc hạ sốt cho Lộ Lộ. Cô ấy yếu, không chịu được mưa gió.”

Còn tôi—mang thai hơn ba tháng, toàn thân ướt đẫm, lê từng bước dưới cơn mưa như thể chính mình là người thừa trong chính cuộc đời mình.

Kết quả, tôi sảy thai ngay trên đường về.

Tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho anh ta.

Nhưng giọng trả lời từ đầu dây bên kia… lại không phải anh.

“Alo, là tôi, Lộ Lộ đây.”

Giọng cô ta nhẹ nhàng, mang theo ý cười:

“Anh Phụ Từ nói tôi nên dạy chị một bài học để chị bớt kiêu căng.

Tôi nghĩ mình đang giúp chị đấy, Sở Nhiên à.

Chị sẽ không nổi giận chứ?”

Tôi siết chặt điện thoại.
Trái tim như bị bóp nghẹt. Nhưng lạ thay, tôi không khóc.

Bạn bè, người thân, tất cả đều về phe anh ta.
Họ gọi cho tôi, trách móc:

“Nhiên, em gây chuyện vô lý quá rồi. Mau quay về nhận lỗi đi, đừng làm Phụ Từ mệt mỏi thêm nữa.”

Tôi mỉm cười, môi lạnh như thép:

“Trùng hợp thật.

Em đang nằm viện vì bị sảy thai, nên không thể quay về được.”

Đầu dây bên kia im bặt.
Rồi một giọng hốt hoảng:

“Em… em vừa nói gì?”

Tôi không trả lời.
Vì từ giây phút đó, tôi không còn gì để nói với họ nữa.

17 chương
Đô Thị

Tống Sư Trúc từ khi còn nhỏ đã được phúc tinh chiếu mệnh, sau khi xuyên việt thì vận khí cũng rất tốt.

Gia đình khá giả, cha mẹ nghiêm khắc, có thêm một đứa em trai, nàng cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Gần đến tuổi trưởng thành, nàng đã chọn trúng một chàng trai trong số các đối tượng cầu hôn, đó là Phong gia nhị thiếu gia có học thức vững vàng và xuất thân tốt.

Trong ngày cưới, Phong đại thái thái vui vẻ đến mức không ngừng cười. Con trai chỉ biết vùi đầu chăm chỉ học hành kia của bà, cuối cùng cũng có thể lấy vợ.

Sau hai ba tháng gặp phải ác mộng, Phong đại thái thái quyết định ngày mai sẽ đốt vài lời khấn để cầu xin tổ tiên Phong gia giúp đỡ cho con trai có được cuộc đời bình an, không phải chết sớm.

 

250 chương
Sủng

Tô Diên khí chất thanh cao, xinh đẹp động lòng người, là nữ thần trong cảm nhận của một chúng trúc mã.


Ngày nọ truyền ra tin đồn thân phận cô có điều uẩn khúc, là thiên kim giả của nhà họ Tô. Tin tức này khiến toàn bộ trúc mã, thậm chí là cha mẹ của họ đều khϊếp sợ không thôi.


Lúc trước không dám thổ lộ, nhân cơ hội này muốn đến ôm mỹ nhân về, cuối cùng lại thất vọng rời đi.


Ai ai cũng cho rằng người đẹp rơi xuống thần đàn sẽ trở thành một đóa hoa thố ti, tùy tiện leo lên một trong số trúc mã, lần nữa sống một cuộc sống an nhàn.


Nhưng cô chỉ muốn làm cánh chim ưng, tự do bay lượn.


Dọn ra khỏi tòa nhà nhỏ, một mình Tô Diên nhẹ nhàng bước lên chuyến xe lửa về hướng Đông Bắc, đi xuống nông thôn.


Khi mọi người cho rằng Tô Diên rời khỏi nhà họ Tô sẽ chết cóng ở Đông Bắc, lại truyền đến tin tức cô lên báo chí trở thành một người anh hùng mẫu mực.


Khi tất cả trúc mã thay lòng chuyển sang yêu thiên kim thật, Tô Diên dẫn Phó Bạch Mặc, nắm tay một cặp song sinh nhỏ, vinh quang trở về quê cũ.


Càng có tin tức truyền ra cô là cháu gái của một cụ ông nào đó đau khổ tìm kiếm nhiều năm.


*


Phó Bạch Mặc, kẻ mang danh "Chiến lang khu Bắc".


Anh luôn bày ra bộ dạng người sống chớ gần, cũng làm những chuyện tàn nhẫn nhất, chẳng những mấy đứa trẻ trong khu nhìn thấy anh là run bần bật mà ngay cả binh lính dưới trướng cũng sợ anh.


Chẳng qua chỉ có một người không sợ, đó là Tô Diên.


Tô Diên lúc nhỏ: "Phó Mặc Bạch, kẹo của em rớt xuống đất rồi, hu hu hu ~ hết kẹo ăn rồi."


Phó Mặc Bạch chỉ đành tung tăng đi lấy chocolate mình lén giấu ra để dỗ dành cô.


Tô Diên sau khi lớn: "Phó Mặc Bạch, váy em bẩn rồi, em..."


Chưa đợi Tô Diên nói hết lời, Phó Mặc Bạch đã bưng thau giặt đồ đến, cẩn thận giặt sạch chỗ váy bị bẩn.


Trong viện gia chúc nào đó ở quân khu phía Đông Bắc, tất cả mọi người biết đoàn trưởng Phó ít khi nói cười thương vợ mình nhất, dù hoàn cảnh gian khổ cũng muốn để vợ mình ăn đồ ngon nhất, mặc đồ ấm nhất!


[Bạch nguyệt quang lạnh lùng xinh đẹp x Anh trai quân nhân tàn nhẫn kiệm lời]

154 chương
Sủng

(Quân hôn + Thập niên + Ngọt + Sủng + Nữ chính và nữ phụ cùng trọng sinh)
Tề Tư Tư trọng sinh vào năm 1984.
Đúng ngày thành hôn, giờ lành đã điểm mà tân lang vẫn bặt vô âm tín, khách mời nóng lòng như kiến bò trong chảo lửa, riêng tân nương lại bật cười khoái trá.
Kiếp trước gả nhầm người, nửa đời thê lương, nay được trùng sinh, nàng quyết không bước vào hố lửa lần nữa.

160 chương
Khác

Sau khi bị nhà họ Vệ từ hôn, người người đều nói ta thất đức, nên mới bị Vệ Chiếu chán ghét.

Khi ta bệnh đến ho ra máu, bị lão phu nhân đuổi đến trang viện, mặc kệ sống chết.

Chính là Tam hoàng tử Phối Lăng, từ trên ngựa cúi mình trao cho ta một cành thược dược đỏ, mỉm cười hỏi rằng: “Nếu nàng không chê, có nguyện gả cho ta chăng?”

Về sau, Phối Lăng bị nhốt vào ngục, ai nấy đều tránh như tránh ôn dịch.

Chỉ có ta, tự xin vào cung làm nữ y thị, chẳng màng lễ giáo nam nữ, không sợ điều tiếng thị phi, dốc hết y thuật cả đời để giữ lấy tính mạng cho hắn.

Thế nhưng hôm nay, ta đội mưa đưa thuốc đến, lại nghe được hắn oán trách với Vệ Chiếu:

“Ngày ấy bảo ngươi từ hôn, ta cầu cưới nàng ấy, là để nàng ấy hết lòng vì mẫu phi ta mà bán mạng.”

“Giờ nàng ấy cũng đến tuổi rời cung thành thân, phụ hoàng lại có ý lập ta làm Thái tử, hôn sự này làm sao hối được?”

Lúc ấy ta mới hay, hắn xưa nay vẫn chê ta xuất thân hèn mọn, chê ta không đoan trang cao quý như những tiểu thư khuê các khác.

Tay của các quý nữ thì pha trà chế hương, không bao giờ cùng nam nhân ở chung một phòng.

Còn tay ta đã chạm qua xương gãy t.h.ị.t thối, canh giữ bên thân thể sốt cao của hắn suốt bao ngày đêm.

Thấy ta dầm mưa quay về, ôm thuốc thất thần như kẻ mất hồn, Thượng thực cục Chú Chú chỉ cười mà rằng:

“Mười ngày nữa là đến ngày cô nương rời cung rồi, từ nay chẳng còn ai quản con khỉ nhỏ ngươi chạy đi đâu nữa.”

“Chỉ không biết lúc nào cô cô ta đây mới được uống chén rượu hỉ của Vương phi đây?”

Ta ôm chén canh tử tô gừng cay đắng đến tê lòng, cúi đầu, nghiêm túc nghĩ một hồi:

“Cô cô, ta không rời cung.”

13 chương

Thôi biểu ca, người từng kinh tài tuyệt diễm, nay lại mất trí hoá ngây dại.

Cô mẫu hỏi ta, có nguyện ý gả cho hắn không?

Tất nhiên là ta đồng ý.

Cuộc sống không phải lo cơm ăn áo mặc, có tiền, có thời gian, lại thêm tướng công chẳng thể hành phòng —— ấy là cuộc sống mà ta đã thắp hương cầu khấn suốt ba năm mới đổi lấy được.

Thế nhưng, đến nửa đêm, hắn lại dán sát người vào lưng ta, thân thể nóng rực, bên tai còn có tiếng thì thầm mềm mại tựa như nước…

Ta càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng lắm.

10 chương
Khác